Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Lan man chuyện: "Tôi không tuyển người Hà Nội"
Vừa rồi mình có lưu bài "Tôi không tuyển người Hà Nội", lập tức có một bạn viết phản hồi (sau này bạn ấy mới xưng danh là quanlychatluong, xem bình luận cuối bài). Tôi thấy hay, tính trả lời phía dưới, nhưng vì hơi dài nên copy làm thành một bài riêng. Bạn ấy phản hồi như sau:
Sao bác Mai lại đăng bài này nhỉ, ông TGĐ này lại chém gió rồi, loại ông này thì đúng là dân nhà quê chính hiệu rồi.
Ông sống kiếm ăn nhờ trong chế độ độc Đảng này mà ông lại dám to mồm đấy là tài năng hả ông. Ông có giỏi mời ông mở rộng làm ăn sang xứ khác xem, lúc đấy mới biết ông có giỏi không ông ạ ? Ông làm ăn bằng quan hệ với quan chức, nhận con cháu người ta vào sau ông lại đổ cho người ta là không có năng lực ? Nói thế chính ông là thằng BẦN NÔNG, nói một cách CÔNG TÂM chính Ông mới là người không có năng lực. Người chủ doanh nghiệp có năng lực luôn dựa vào lý tính để phân tích, phán xét chèo lái doanh nghiệp chứ không dựa vào cảm tính, không dựa vào mỗi quan hệ A-B đâu ông ạ.

Hãy xem các tập đoàn doanh nghiệp nước ngoài tuyển dụng nhân sự ông nhé, họ tuyển dụng những người có tài, có khả năng làm lợi doanh nghiệp cho họ chứ không tuyển dụng kiểu quan hệ như ông. Ông bảo người Hà Nội không giàu chí tiến thủ, xin lỗi ông người Hà Nội vẫn đầy người giàu chí tiến thủ nhưng họ làm theo cách khác của họ chứ không theo kiểu Bần nông như bọn NHÀ Quê các ông: đấu đá, gièm pha, hạ bệ lẫn nhau, ăn cắp ăn trộm, .... Người Hà Nội chính gốc làm ăn bằng cái đầu chứ không phải bằng chân tay. 

Ghét người Hà Nội sao các ông lại cứ ra ở và mua nhà ở Hà Nội nhỉ ? Hị..hị... Ông này không bằng phân nửa cho bầu Đức. Định viết nữa nhưng sợ chủ nhà không hài lòng nên thôi vậy.

Ông này mà có trong tay trăm tỷ chắc ông vứt hết người Hà Nội về quê ông đó.He... he.
Đã bảo BẦN NÔNG thì vẫn là BẦN NÔNG thôi !


Lại Trần Mai: Cám ơn bạn đã bình luận rất hay. Thực ra khi đăng lại bài này, tôi đã định viết đoạn nhận xét mở đầu gồm 2 ý sau nhưng lười nên thôi, giờ bạn gợi ra nên tôi viết vậy.


1. Tác giả bài này chém gió cho oai thôi. Làm gì có chuyện doanh nhân mà coi tiền như vỏ hến thế này: "Nói rồi tôi rút tiền túi, cho riêng cậu ấy 50 triệu, bảo đây là “lệnh sếp”, bắt phải nhận, anh mừng chú nhà mới. Tôi vẫn chưa hài lòng, quay sang bảo cậu trưởng phòng: Cái thằng Nghệ An cá gỗ, bao nhiêu năm vẫn đi cái xe ghẻ. Anh cho nó 100 triệu nữa, còn chú, thằng Hoa Thanh Quế này, chú góp 50 chục triệu nhé". Lũ đàn em "vui vẻ rút tiền chuyển luôn".

Rồi đến đoạn "Công trình này làm tốt, thắng lớn lãi to, anh thưởng riêng chú 500 triệu luôn”. 
Đọc là biết hoàn toàn bốc phét rồi.

Chỉ có loại tham nhũng như Dương Chí Dũng mới dám chi cho đàn em thoải mái như thế, nhưng không phải là cho bằng tiền túi như lão này khoe, mà là chia chác nhau khi rút được tiền Ngân sách nhà nước. Đấy là chia nhau sau mỗi phi vụ làm ăn chứ không phải cho nhau vô tư như lão doanh nhân này khoe.

2. Tôi là người gốc Hà Nội 400 năm nay, gốc làng Hoàng Mai nhưng nhà mặt đường được xây từ năm 1907, đến nay đã hơn trăm năm. Sinh ra (1959) là đuổi nhau trên đường phố, sáng học chiều chơi, tối 12h đêm còn tụ tập ở Chợ Mơ thi nhau ném vỡ các bóng đèn đường hay đồng hồ treo trên bức tường chính giữa mặt trước chợ, hoặc vác bơm lên Đồng Xuân, quân khu Nam Đồng, Lý Nam Đế để cà khịa với đám con tướng tá ở các quân khu đó... Đất ông cha để lại hơn 10.000m2, nhưng loạn lạc rồi mất hết, giờ còn hơn nghìn m2; con cháu chia nhau, bố mình được 300m2 mặt đường, giờ cả nhà vẫn ở đó, nói chung không đến nỗi nào. Cho thuê mặt tiền làm cửa hàng đời nào cũng sống được... Ngoài ra còn mua thêm đất, xây nhà to ở nơi khác nhưng không ở vì hạnh phúc nhất vẫn là ở nơi đã sống từ thời thơ ấu, được ở gần bố mẹ già và bà con làng xóm.

Nhớ lại những ngày đó sao vui thế, không nhớ tới khổ tý nào, chỉ sau năm 75 mới biết thế nào là khổ, là đói; nhưng không có nghĩa là vì đói chúng tôi mới buộc phải lao động. 
Người Hà Nội thường có tập quán chơi ra chơi, làm ra làm. Khi đã làm là quên hết việc chơi. Và làm là làm bằng cái đầu. Đến tuổi làm là bọn mình đầu tắt mặt tối, ngày quên ăn đêm quên ngủ, thậm chí không có thời gian đi vệ sinh (giống y như bây giờ vì ham ngồi gõ bàn phím quá).

Dân Tràng An là loại trí thức, tiêu biểu cho cái gọi là sĩ phu Bắc Hà, nên làm là có kế hoạch lâu dài; đặt ra các chương trình làm việc 5 năm, 10 năm, mỗi giai đoạn phải làm được những gì... Không ngại vất vả, chấp nhận hết mọi lao động chân tay, kể cả đi đào ao, quét rác, làm nhà hàng, tối ngủ bờ ngủ bụi để tiết kiệm tiền và dùng tiền vào việc cần thiết khác nhằm đạt được mục đích của mình. 

Thời bé, chuyện chúng tôi đọc sách vượt lớp là bình thường. Ví dụ đang học lớp 5, nhưng sách giáo khoa chỉ có vậy, đọc hoài cũng chán, không có nhiều truyện, internet, ipad, iphone như bây giờ, cũng chẳng có tivi luôn, thế là mở sách lớp 6 ra đọc. Đầu tiên là đọc sách dễ như sử, sau sang sách văn, rồi lý hóa, cuối cùng là toán. Khi phát hiện thấy thích môn nào, như tôi thích toán, thì bắt đầu tập trung vào đó (tất nhiên đã đọc sách toán thì đọc luôn lý hóa...). Năm lên lớp 8, mình đã đọc gần hết sách lớp 10. Không chỉ đọc, hiểu, mà còn làm tất cả các bài tập có trong sách; chép sạch sẽ vào 1 quyển vở. Do vậy, vào năm lớp 10, khi thầy ra bài tập về nhà, chỉ việc đưa cho thầy xem vở giải bài tập đã làm từ 3 năm trước. Thầy chỉ xem 1 lần rồi không bao giờ hỏi lại đã làm bài tập về nhà chưa. Trong mấy năm phổ thông trung học, tôi đọc sách đại học, làm quen với các thầy đại học, qua đó làm quen với các viện nghiên cứu rồi lên đó dự seminar...

Ra nước ngoài mỗi lần về nước chỉ có đồ đạc là đúng 1 bộ quần áo mặc trên người, còn trong valises, hàng gửi chậm toàn sách là sách... Vì người Tràng An tâm niệm có tri thức thì có tất cả: Công việc, niềm vui, sức khỏe, trí tuệ, gia đình, gia tộc sống đoàn kết, sẻ chia hạnh phúc, thoải mái vì không làm gì gian dối trái pháp luật như đám doanh nhân, quan chức tham nhũng làm liều hiện nay... Đại tướng Giáp có thể được coi là người như vậy (nhưng tiếc là người ta đã không dùng kiến thức của bác ấy, giống như không dùng các nhà khoa học hiện nay). Còn có tiền, dù rất nhiều tiền, thì cũng chỉ là có 1 thứ chứ không có đầy đủ.


Tôi vẫn khuyên thế hệ trẻ cơ quan (già rồi nên có quyền khuyên): Khi còn trẻ nên tranh thủ mọi điều kiện để học, tập trung tất cả cho một mục tiêu đề ra. Nếu đã chọn đi theo con đường khoa học thì nên chọn 1 lĩnh vực và tập trung hết trí tuệ vào đó. Thành tựu đã công bố của mỗi lĩnh vực đều có giới hạn nên chỉ sau 1-2 năm, bạn hoàn toàn có thể nắm bắt mọi thứ của lĩnh vực đó và trở thành 1 trong vài người giỏi nhất nước. Khi đã trên đỉnh cao thì bạn hoàn toàn có thể làm mọi thứ mình muốn, kể cả kiếm tiền.

Tôi vẫn nói đùa mỗi cuốn sách tôi mang về đều mang lại cho tôi ít nhất là 1000 USD, vì nhờ có nó mà tôi có thể thực hiện được hợp đồng nọ kia, đem lại thu nhập. Còn làm thế nào để có sách không mất tiền, các bạn có thể đọc trong bài này:

http://toithichdoc.blogspot.ch/2012/09/vai-oan-binh-luan-cua-toi-khi-oc-nghi.html

Một số bạn đã đọc những bài giảng của tôi được lưu trong Blog này, từ kỹ thuật mô hình hóa kinh tế, các cân đối và quan hệ vĩ mô chủ yếu của nền kinh tế, tới Qui trình kế hoạch hóa nền kinh tế quốc dân... Nhờ là một trong ít người nắm vững lĩnh vực này ở Việt Nam nên tôi hoàn toàn không khó kiếm tiền, nhất là đi giảng cho các dự án nước ngoài, nhận lương theo tiêu chuẩn chuyên gia quốc tế; hoặc tham gia cộng tác với quốc tế làm các nghiên cứu cho họ.

Thế nhưng, đối với người Tràng An, tiền là cần thiết (và không phải là tất cả), nhưng cũng chẳng cần quá nhiều tiền để làm gì. Vấn đề là làm việc theo hứng thú, làm việc vì niềm vui, vì thấy những cống hiến của mình có ích cho xã hội... Nếu qua công việc, tiền vẫn đều đều chảy vào tài khoản của mình thì rất tốt, còn nếu vì ham tiền mà phải lao động quá vất vả, kể cả làm những việc trái đạo lý hoặc bất hợp pháp, thì tiền nhiều hoàn toàn vô nghĩa, thậm chí còn đưa đến tù tội. 

Hạnh phúc là đây

Tôi thường nói tiền nhiều nhưng chết có mang được theo đâu mà ham làm giầu đến vậy. Ngạc nhiên nhất là đám quan chức tham nhũng, làm đường qua nhà mình, qua xóm mình, huyện mình, chúng cũng tìm mọi cách tham nhũng tới mức tối đa, mặc kệ sau này hàng ngày phải đi trên đường đó chúng gặp toàn ổ voi ổ trâu. Chúng cũng đua nhau lên rừng chặt gỗ, đào đất làm thủy điện ngay trên quê nhà, tỉnh nhà, rồi vài năm sau chính chúng cũng phải lo chạy lũ, chạy lụt. Rồi chúng cũng tham nhũng ăn chặn tiền làm trường học, bệnh viện và các công trình phúc lợi chung khác cũng ở ngay quê nhà, tỉnh nhà; rồi năm sau chính con cái chúng lại phải đi học ở những trường đó, bố mẹ và bản thân chúng cũng phải vào chữa bệnh ở những bệnh viện đó.

Người Hà Nội gốc có tham nhũng làm liều nhiều như người ở các địa phương không ? Có điên cuồng muốn làm giầu nhanh như người các tỉnh ra làm ăn ở Hà Nội không ? Tôi nghĩ là không.

Nhìn đời ông bà, đời bố mẹ mình và nhìn ra thế giới thì có thể tin chắc rằng thế hệ sau sẽ có đời sống vật chất sướng hơn thế hệ mình rất nhiều (còn đời sống tinh thần thì chưa biết). Do đó, không cần để nhiều tiền cho chúng, mà cần để cho chúng trí thức, niềm say mê với công việc, dù đó là bất cứ công việc gì, miễn là chúng thích.


Cũng vì thế tôi rất đồng cảm với nhiều đại gia trong và ngoài nước: Nếu có nhiều tiền thì cũng chỉ nên di chúc cho con cháu vừa phải thôi. Chúng cũng không cần tiền của thế hệ chúng ta đâu; tự chúng sẽ lo được hết, vì chúng đã được lớn lên, được dạy dỗ trong gia đình có văn hóa và có điều kiện nên chúng hoàn toàn có thể tự lo được cho bản thân. Còn nếu chúng đã không nhận thức được những văn hóa do gia tộc truyền lại thì thừa kế tiền nhiều chỉ càng nhanh đẩy chúng vào nghiện ngập, hư hỏng.

Số tiền thừa (sau khi đã để lại cho các con) nên dùng làm thiện nguyện, giúp những người không có điều kiện như con cái mình, những người tàn tật, người ở vùng sâu, vùng xa... Đấy mới là chỗ dùng tiền có ích, cho cả con cái mình và cho cả xã hội. Nhiều đại gia trong và ngoài nước đã làm như thế.


Đừng nghĩ phải tích lũy được thật nhiều tiền mới có thể bắt đầu làm  thiện nguyện, vì với người khó khăn, được tặng một đồng cũng là rất quý. Do đó bất kỳ ai trong chúng ta, trong túi đã có tiền, là đều có thể làm thiện nguyện.

Lan man chuyện người Hà Nội đến đây nghĩ cũng đủ. Tôi chỉ muốn viết thêm rằng, ở đâu cũng thế, có người tốt, có người xấu. Ở quê cũng vậy mà ở Hà Nội cũng vậy.

Tuy nhiên, nền tảng cách sống của mỗi người, mỗi bộ tộc người bao giờ cũng là văn hóa. Ở đâu có văn hóa cao hơn thì cách sống của dân cư nơi đó nhân văn hơn, vì con người hơn. Đọc sách đông tây kim cổ tôi thấy như thế, lang thang sống ở vài chục nước ngoài tôi cũng thấy thế.  

Do vậy tôi không tin vào nhận xét của ông Tổng giám đốc: "những người đi làm mà có áp lực chuyện cơm áo gạo tiền, không làm thì đói, cái chân cái tay không hoạt động thì cái dạ dày rỗng không, họ sẽ có động lực học tập, làm việc, phấn đấu hơn. Còn những người Thủ đô, vốn đã có điều kiện, có nhà cửa sẵn, nhà mặt phố chỉ cần cho thuê, tháng cũng có vài chục triệu đủ sống, họ đâu có mấy áp lực nên cũng chẳng có nhiều ý chí tiến thủ".

Viết đã dài, nên dừng ở đây.

Xem thêm:
http://toithichdoc.blogspot.ch/2013/01/nho-huong-que-xua-cau-ao-mua-tet.html

0 nhận xét:

Đăng nhận xét